SGTT.VN – Có một chuyện cổ tích diễn ra trong thời gian dài mà ở đó những cao trào cứ lặp đi lặp lại với mức độ ngày một hấp dẫn và kết thúc có hậu nhiều hơn. Chuyện về Nhà May Mắn (Maison Chance) của Tim Aline Rebeaud là như thế.

Maison Chance in Vietnamese press: www.sgtt.vn

Càng đáng nói hơn khi câu chuyện trôi qua trong một thế giới mà người ta ngày càng thờ ơ, lạnh lùng và tàn nhẫn với nhau.

1. Chuyện về Aline Rebeaud

Cuộc đời có những sắp đặt ngẫu nhiên đến kỳ lạ. Năm 1992, Aline Rebeaud, khi đó là một cô gái Thuỵ Sĩ xinh đẹp 21 tuổi, thực hiện chuyến đi vòng quanh châu Á để tìm cảm hứng cho nghề nghiệp hội hoạ của mình. Tại TP.HCM, một tối nọ Aline gặp một em bé nghèo lang thang trong một con hẻm vắng. Hai người chưa gặp nhau lần nào trong đời, không biết ngôn ngữ của nhau, nhưng bàn tay họ chạm vào nhau và nảy sinh một sự gắn kết. Em bé cần Aline giúp đỡ, còn Aline lại không thể ngoảnh mặt với một trường hợp như thế.

Những ngày tiếp theo, Aline Rebeaud gõ cửa nhiều ban ngành khác nhau để tìm cho em bé một chỗ ở. Ai cũng quan tâm, nhưng thời điểm đó mọi chuyện đâu phải dễ dàng. Rồi cô đến nhiều trung tâm xã hội, cô chợt nhận ra thành phố dường như còn thiếu một chỗ để nuôi dưỡng và giáo dục thiếu niên lang thang.

Lần nọ, cô ghé đến trung tâm điều dưỡng tâm thần Thủ Đức và gặp Thành, 12 tuổi, bị nhiều căn bệnh nặng đang đối mặt với cái chết. Không thể bỏ mặc, Aline Rebeaud xin trung tâm giao Thành để mình đưa đi bệnh viện. Tại viện Tim TP.HCM, bác sĩ lắc đầu vì bệnh quá nặng. Cô lại đi tiếp, ôm Thành qua bệnh viện Nguyễn Tri Phương, ở đây người ta nhận chữa nhưng với điều kiện Aline phải ở lại nuôi vì Thành không có người thân. Ba tháng trôi qua, như có phép màu, Thành khỏi bệnh và trong thời gian đó mọi người đều trìu mến gọi Aline Rebeaud là Tim – vì Thành nằm ở khoa Tim mạch và vì Aline có một “trái tim” thật đẹp.

2. Chuyện về Tim

Hỏi Tim, vì sao lại gắn bó với mảnh đất này 20 năm qua, cô cười tươi nói: “Chắc kiếp trước tôi từng sống ở đây”. Đó là một cách trả lời, nhưng lý do khác, theo tôi, vì Tim là một cô gái nhân hậu. Sau một trẻ, hai trẻ rồi ba trẻ, Tim cứ thế nhận thêm nhiều thiếu niên lang thang vào một cơ sở mà cô lập ra gọi là Nhà May Mắn. Đầu tiên Tim bỏ tiền túi có được từ bán tranh trước đó. Hết tiền, cô xin gia đình và bạn bè hỗ trợ. Nhưng hỗ trợ cũng chỉ phần nào, đến một lúc Tim phải quay về Thuỵ Sĩ thành lập hội Nhà May Mắn để vận động sự đóng góp của mạnh thường quân khắp thế giới.

Có kinh phí, Nhà May Mắn cứ thế phát triển. Đến nay nhà có ba cơ sở nằm trong phường Bình Hưng Hoà, quận Bình Tân. Trước nhất là tổ ấm May Mắn, ra đời đầu tiên, với 50 con người sống chung với nhau như một đại gia đình, gồm trẻ mồ côi, trẻ đường phố từ mười tuổi trở lên, và người lao động nghèo trong khi làm việc hay sinh hoạt bị tai nạn gãy cột sống dẫn đến bại liệt. Năm 2005, trung tâm Chắp Cánh ra đời nhằm giúp bệnh nhân sau khi hồi phục phần nào sức khoẻ học nghề để họ tự lao động kiếm sống. Trung tâm có những lớp học cho người ngồi xe lăn như may, vẽ, vi tính, làm đồ mỹ nghệ.

Rồi đến một ngày Tim nghĩ ngợi. Trong khi làm việc ở trung tâm, nhiều thành viên nảy sinh tình cảm, yêu thương nhau, tiến tới lập gia đình và sinh con như mọi người. Khi đó họ phải thuê phòng trọ và gặp nhiều bất tiện vì những chỗ này chỉ dành cho người bình thường. Tim nói với tôi: “Anh tưởng tượng, sau giờ làm việc họ về nhà và muốn tắm rửa, nghỉ ngơi. Nhưng vào mùa mưa thì đường ngập, muốn vào nhà phải đi qua con dốc, muốn vào phòng tắm phải đi qua bậc thềm, rất khó khăn đối với một người bại liệt”.

Từ năm 2007, Tim vận động tiền bạc mua được miếng đất 3.500m2 rồi tiến hành xây dựng. Năm 2011, một cơ sở mới có tên là Làng May Mắn ra đời. Nơi đây, ngoài 40 căn hộ được thiết kế đặc biệt cho người dùng xe lăn sinh sống còn có những phòng học dành cho trẻ không thể đến trường bình thường vì nhiều lý do khác nhau (mất hết giấy tờ cá nhân, lao động sớm nên quá tuổi đi học, nhà nghèo không có tiền đóng học phí), một phòng dạy làm bánh tây cho trẻ khoẻ mạnh lớn lên ở Nhà May Mắn và một quán ăn phục vụ cho khách bên ngoài.

3. Chuyện về Hoàng Nữ Ngọc Tim

Chiều 5.7 vừa qua, sau 20 năm hoạt động ở Việt Nam, lần đầu tiên Nhà May Mắn chính thức ra mắt tại Nhà hát thành phố. Có lý do để làm chuyện này, vì 20 năm là một chặng đường khá xa cần nhìn lại và nhất là đã đến lúc dự án cần đến sự đóng góp của cộng đồng trong nước để đi tới bền vững.

Tim hồ hởi nói: “Những năm qua, Nhà May Mắn giúp đỡ cho cả ngàn người Việt Nam, nhưng giờ đây nó cần mở rộng đến những vùng sâu, vùng xa, nơi còn nhiều người thiệt thòi cần hỗ trợ. Tôi đang nghĩ đến một dự án tại Dăk Nông”. “Tại sao là Dăk Nông?”, tôi hỏi. Tim trả lời: “Có lẽ Dăk Nông là tỉnh duy nhất của Việt Nam chưa có cơ sở bảo trợ xã hội. Trong mô hình Nhà May Mắn tương lai ở Dăk Nông, người khuyết tật sẽ sống luôn trong đó mà không cần ra ngoài. Ở đó họ sẽ chăn nuôi, trồng trọt, sản xuất và được giáo dục, trị liệu”.

Ý tưởng của Tim dường như không bao giờ cạn kiệt. Cô cho biết, đối với Nhà May Mắn ở TP.HCM thì nhà hảo tâm nào cũng có thể tìm tới giúp đỡ dễ dàng, nhưng Nhà May Mắn ở Dăk Nông phải là một nơi đặc biệt mới kéo người ta lặn lội từ phương xa đến. Cô sẽ xây dựng ở đó một khu du lịch kết hợp nuôi dưỡng động vật, vừa bảo tồn chúng vừa giúp trị liệu cho người. “Ở Dăk Nông chúng tôi tập trung vào đối tượng khuyết tật tâm thần (trẻ bại não, bệnh Down). Những người này thường không tiếp xúc với người mà thích tiếp xúc với thú vật. Rồi người bị vấn đề vận động ở lưng sẽ được cưỡi ngựa để chữa bệnh. Ở phương Tây cách trị liệu này khá phát triển, được gọi là Thú trị liệu (Pet therapy)”, Tim nói.

Cách đây 20 năm, Nhà May Mắn chỉ là một căn nhà lá tạm bợ nhưng giờ đây đó là những khối nhà bêtông chắc chắn. Cách đây 20 năm, Tim là một cô gái xinh đẹp, nhưng giờ đây với thời gian những nếp nhăn cũng bắt đầu xuất hiện nơi khoé mắt của cô. 20 năm thanh xuân, đối với người bình thường thật đáng quý, nhưng nếu đó là thời gian mà một cô gái từ một quốc gia phát triển bỏ ra cho một đất nước còn nhiều khó khăn như Việt Nam, thì nó đáng quý biết chừng nào.

Với những đóng góp đặc biệt của Tim, tháng qua, Chủ tịch nước đã chấp thuận cho cô mang quốc tịch Việt Nam. Từ nay cô sẽ mang một cái tên đầy đủ: Hoàng Nữ Ngọc Tim.

20 năm cho câu chuyện về Nhà May Mắn và cũng là câu chuyện cổ tích thật đẹp về một trái tim. Cuối tuần qua, tôi đã chứng kiến những thành viên được cưu mang ở đây. Có người đã tìm được một nửa của mình, sanh con, con cái thành đạt và du học nước ngoài. Có người nhờ được nuôi dưỡng, học nghề và có cuộc sống ổn định. Và có những người nhờ được bảo bọc mà tìm được giá trị và nhân phẩm đích thực của con người. Nhưng dù là ai, tất cả họ cũng đều may mắn.

Tôi không thể tưởng tượng nổi nếu ngày xưa Aline Rebeaud không đặt chân đến Việt Nam, thì những số phận này giờ đây sẽ như thế nào nữa.

Và may mắn đâu chỉ cho những số phận Việt Nam mà còn cho cả Tim, khi cô đã tìm được chính mình ở mảnh đất này. Cô tâm sự: “Đã nửa đời người rồi, thời gian ở đây lâu hơn cả ở Thuỵ Sĩ, Tim còn đi đâu nữa. Mỗi năm ra nước ngoài một lần đi tìm kinh phí, Tim đều nhớ nhà và muốn quay về thật nhanh vì nhà của Tim ở đây mà”.

Phan Sơn

Trích nguồn: www.sgtt.vn

July 2013